BaoDuoc.comBảo Dược
Hoạt chất và nghiên cứu

Hiệu ứng giả dược và vì sao lời chứng thực không phải bằng chứng

"Tôi uống thấy đỡ hẳn" là câu chân thành nhưng không chứng minh được gì. Hiểu vì sao giúp tránh nhiều quyết định sai.

Hiệu ứng giả dược và vì sao lời chứng thực không phải bằng chứng

"Tôi uống thấy đỡ hẳn" là câu chân thành mà hàng triệu người đã nói.

Nó cũng là câu không chứng minh được sản phẩm có tác dụng.

Hiểu vì sao là một trong những kỹ năng hữu ích nhất khi đọc quảng cáo dược liệu.

Bốn cơ chế làm người ta thấy đỡ

Cơ chế 1: Bệnh tự khỏi

Rất nhiều bệnh tự khỏi mà không cần làm gì:

  • Cảm cúm.
  • Phần lớn đau lưng cấp.
  • Nhiều vấn đề tiêu hoá.
  • Đau đầu thông thường.
  • Nhiều loại đau nhức.

Nếu uống một thứ gì đó vào ngày thứ ba của một bệnh sẽ tự khỏi vào ngày thứ năm, sẽ thấy đỡ vào ngày thứ năm.

Nhưng điều đó xảy ra dù có uống hay không.

Cơ chế 2: Hồi quy về trung bình

Đây là cơ chế tinh vi và ít được biết.

Nhiều bệnh mạn tính diễn biến lên xuống theo thời gian — có lúc nặng, có lúc nhẹ.

Người ta thường tìm đến điều trị vào lúc đang ở giai đoạn tệ nhất.

Và sau lúc tệ nhất, theo quy luật tự nhiên, thường sẽ đỡ hơn.

Bất cứ thứ gì được dùng vào đúng lúc đó sẽ được ghi công.

Đây là lý do các phương pháp không có tác dụng vẫn có thể tích luỹ được rất nhiều lời khen ngợi.

Cơ chế 3: Hiệu ứng giả dược

Đây là hiệu ứng đã được đo lường kỹ trong nghiên cứu y học.

Người tin rằng mình đang được điều trị thường thật sự cảm thấy đỡ hơn, ngay cả khi thứ họ dùng không chứa hoạt chất nào.

Hiệu ứng này mạnh nhất với:

  • Đau.
  • Mệt mỏi.
  • Giấc ngủ.
  • Lo âu.
  • Các triệu chứng chủ quan nói chung.

Và nó mạnh hơn khi:

  • Sản phẩm đắt tiền.
  • Có nghi thức phức tạp khi dùng.
  • Người bán thuyết phục và tận tình.
  • Người dùng đặt nhiều hy vọng.

Điểm đầu đáng chú ý: giá cao tự nó làm tăng hiệu ứng giả dược — điều này đã được thể hiện trong nghiên cứu.

Cơ chế 4: Thay đổi kèm theo

Khi bắt đầu dùng một sản phẩm vì sức khoẻ, người ta thường đồng thời:

  • Ăn uống điều độ hơn.
  • Ngủ sớm hơn.
  • Uống nhiều nước hơn.
  • Giảm rượu bia.
  • Chú ý tới cơ thể hơn.

Nếu thấy khoẻ hơn, không thể biết đó là nhờ sản phẩm hay nhờ những thay đổi kia.

Và trong nhiều trường hợp, những thay đổi kia mới là thứ có tác dụng thật.

Vì sao lời chứng thực không phải bằng chứng

Thiên lệch sống sót

Đây là vấn đề cấu trúc của mọi tập hợp lời chứng thực.

  • Người thấy hiệu quả thì lên tiếng.
  • Người không thấy gì thì im lặng bỏ dùng.
  • Người bán chỉ đăng phản hồi tích cực.

Kết quả: một trang đầy lời khen không nói lên tỷ lệ thật là bao nhiêu.

Nếu 100 người dùng, 5 người thấy đỡ và lên tiếng, 95 người bỏ dùng trong im lặng — trang web vẫn sẽ có 5 lời khen và không có lời chê nào.

Thiên lệch xác nhận

Người đã bỏ tiền mua có xu hướng chú ý tới những dấu hiệu tốt lên và bỏ qua những dấu hiệu không đổi.

Đây là hiện tượng tâm lý bình thường, không phải nói dối.

Không có nhóm so sánh

Lời chứng thực không cho biết điều gì sẽ xảy ra nếu người đó không dùng gì.

Mà đó chính xác là câu hỏi cần trả lời.

Cảm giác đỡ hơn là thật

Cần nói rõ để tránh hiểu nhầm:

Hiệu ứng giả dược không có nghĩa là người bệnh tưởng tượng hay nói dối.

Cảm giác đỡ đau, ngủ ngon hơn, bớt mệt là có thật với người đó, và có giá trị với chất lượng sống của họ.

Vấn đề nằm ở chỗ khác:

  • không chứng minh sản phẩm có tác dụng.
  • không xảy ra với mọi người.
  • không tác động lên bệnh nền — khối u không nhỏ đi vì hiệu ứng giả dược.
  • Nó có thể khiến người bệnh trì hoãn điều trị thật.

Điểm cuối là nơi vấn đề trở nên nghiêm trọng: một người thấy "đỡ" nhờ hiệu ứng giả dược trong khi bệnh vẫn đang tiến triển là tình huống nguy hiểm.

Vì sao nghiên cứu cần giả dược

Chính vì bốn cơ chế trên mà nghiên cứu nghiêm túc phải có nhóm dùng giả dược.

Cách làm:

  • Chia ngẫu nhiên hai nhóm.
  • Một nhóm dùng sản phẩm, một nhóm dùng giả dược giống hệt về hình thức.
  • Không ai — kể cả người đánh giá — biết ai thuộc nhóm nào.
  • So sánh kết quả.

Chỉ phần vượt trội so với nhóm giả dược mới là tác dụng thật của sản phẩm.

Và trong rất nhiều nghiên cứu, phần vượt trội đó hoá ra bằng không.

Cách đọc lời chứng thực

Khi gặp một lời kể về hiệu quả, tự hỏi:

  1. Bệnh này có tự khỏi không?
  2. Người đó có bắt đầu dùng vào lúc đang tệ nhất không?
  3. Họ có thay đổi gì khác cùng lúc không?
  4. Bao nhiêu người dùng mà không thấy gì?
  5. Có phải triệu chứng chủ quan không?
  6. Lời kể này do ai đăng?

Điều cần giữ

Lời kể cá nhân có giá trị — nó cho biết trải nghiệm thật của một người và có thể là gợi ý để nghiên cứu.

Nhưng nó không phải là cơ sở để quyết định về sức khoẻ, đặc biệt với những quyết định lớn như dừng thuốc điều trị hay chi một khoản tiền đáng kể.

Với những quyết định đó, câu hỏi cần đặt vẫn là: có nghiên cứu ở người, có đối chứng, cho thấy gì?

Câu hỏi thường gặp

Hiệu ứng giả dược là gì?

Là hiện tượng người bệnh cảm thấy cải thiện sau khi dùng một thứ không có hoạt chất, chỉ vì họ tin rằng mình đang được điều trị. Đây là hiệu ứng có thật và đã được đo lường trong nhiều nghiên cứu.

Vì sao nhiều người thấy đỡ mà sản phẩm vẫn có thể không có tác dụng?

Vì có nhiều cơ chế cùng lúc: bệnh tự khỏi, hiện tượng hồi quy về trung bình, hiệu ứng giả dược, và việc người ta thường thay đổi cả lối sống khi bắt đầu dùng sản phẩm.

Thiên lệch sống sót trong lời chứng thực là gì?

Là việc chỉ những người thấy hiệu quả mới lên tiếng và mới được nhà bán hàng chọn đăng, còn những người không thấy gì thì im lặng bỏ dùng. Vì vậy tập hợp lời khen không phản ánh tỷ lệ thật.

Vậy cảm giác đỡ hơn là giả tạo à?

Không. Cảm giác đó là thật và có giá trị với người bệnh. Vấn đề chỉ là nó không chứng minh được sản phẩm có tác dụng, nên không nên dựa vào đó để ra quyết định quan trọng về sức khoẻ.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283